Tình bạn

Thứ Sáu, 09/09/2016, 23:08 [GMT+7]

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. ...

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...


Ra khỏi trung tâm thành phố, dòng xe thưa bớt, Hùng nhấn ga phóng nhanh… Xe đang chạy ngon trớn bỗng tiếng còi ré lên làm tay lái hơi lạng qua bên. Hùng giảm ga, thắng xe lại, ngoái nhìn ra sau. Khỉ thật! Mãi suy nghĩ, anh đã vượt đèn đỏ. Mà ai kia?... Hình như Phong, thằng bạn khoác áo cảnh sát giao thông của anh!


Tấp xe vào lề theo hiệu lệnh, Hùng lại bên Phong, cười nói:


- Chào cậu! Cậu thông cảm. Mình vội quá. Cậu biết đó, vợ mình mới mổ ruột thừa...


Không cười đáp lại, Phong nghiêm mặt, nói:


- Cậu hãy chấp hành đúng theo luật, rồi về!


Hùng cảm thấy như bị gáo nước lạnh tạt vào mặt, thậm chí như một cái tát. Bởi Phong là bạn thân nhất của anh. Một lời đã đủ! Hùng thấy hụt hẫng trong lòng. Vừa giận, vừa thẹn, Hùng nhận biên lai phạt, để xe lại rồi đón xe ôm về…


* * *


Hoa đứng tựa cửa nhìn ra khoảng sân đầy bụi lác đác những chiếc lá rụng còn xanh cuống. Phải quét thôi! Mà phải quét nhanh, không nên để chồng về bắt gặp.


Có tiếng xe máy dừng trước cổng. Hoa dừng tay, nhìn ra. Hùng vỗ vai người lái xe rồi xách những túi ni lông đi vào. Mà sao chỉ có mình Hùng! Còn xe đâu?


- Anh mới về. Xe đâu anh?


Hùng nhìn vợ, lắc lắc đầu, không trả lời mà giằng lấy cây chổi trong tay Hoa:


- Đã bảo mới mổ, nằm yên, đừng làm gì cả! Rồi anh dịu giọng - Em nghe lời anh. Nghỉ ít hôm cho khỏe hẳn đã! Thôi, em đem mấy túi thức ăn vào, để anh quét nhoáng cái là xong.


Hoa nhìn chồng, cười. Lòng chị như có nụ hoa đang nở ngào ngạt hương. Hương hạnh phúc. Hùng là vậy. Gần mười năm là vợ chồng với nhau, Hùng chưa bao giờ nói xẵng với chị trọn câu. Những lúc thuận tiện, chị hỏi, Hùng bảo dù đang bực nhưng nhìn nét mặt, ánh mắt vợ buồn là lòng anh chùng xuống, chỉ muốn nói những lời dịu dàng. Chị biết quý đức tính đó ở anh.


Tắm cho cu Tuấn xong, Hùng bật ti vi cho cu cậu xem rồi xuống bếp. Đã quen giúp vợ nên chuyện nấu ăn không quá khó với Hùng. Còn Hoa thì nằm trên ghế bố trong gian bếp rộng rãi xem chồng làm bếp. Anh nhất quyết không cho chị làm, dù là nhặt rau. Thôi thì nằm đây nhìn người chồng chịu thương chịu khó làm cũng hay. Thật là trong cái rủi có cái may để chị hiểu anh hơn. Trước đây, khi sinh cu Tuấn, con so về nhà mẹ, mọi việc đã có mẹ chị lo tất. Còn bây giờ… Có mấy người phụ nữ được hưởng hạnh phúc trong lúc này như chị? Bất giác một cảm xúc dâng trào trong chị.


Bữa cơm chiều dọn ra mâm. Hoa nói:


- Bây giờ anh nói em nghe xem. Xe máy đâu rồi?


- Anh vượt đèn đỏ bị công an giữ lại rồi. Em đừng buồn nhé!


Hoa gắp miếng thịt bỏ vào chén cho cu Tuấn, đáp:


- Rủi thì cùng chịu chứ sao lại buồn. Mà sao anh không thử xin xem họ có thông cảm không?


- Anh xin mà không được. Xem như mất đứt hai ngày lương. Chỉ bực là không có xe đi lại - Mặt Hùng đanh lại - Mà em có biết anh xin ai không?.. Mà thôi! Chỉ mình anh bực được rồi.


Không khí vui vẻ của bữa cơm gia đình chợt chùng xuống sau câu nói của Hùng. Hoa không hỏi tiếp. Điều cơ bản chị đã biết. Còn việc ai đó Hùng đã không nói thì thôi, bởi chị hoàn toàn tin ở anh. Còn Hùng, anh muốn thổ lộ cho vợ nghe nỗi lòng, muốn sổ toẹt một tình bạn thân thiết mà bấy lâu anh trân trọng nâng niu. Nhưng thói quen của phong cách sống đã giúp anh dừng lại kịp lúc…


Tối. Hùng đang cùng vợ ngồi xem ti vi thì nhận được mail của Phong. “Chào cậu! Vì tình bạn, mình mong cậu đọc hết bức thư này. Hùng ạ, mình xin lỗi vì đã xử sự không như cậu mong muốn. Mình đã đọc trong mắt cậu sự thất vọng. Lòng mình cũng rất xốn xang và đau đớn nữa. Đau đớn vì bạn mình đã phạm luật! Hùng ạ, cậu có biết tai nạn giao thông đã cướp đi sinh mạng của con gái mình khi cháu mới tám tuổi. Người gây tai nạn bị phạt tù. Nhưng khi ra tù, ông ta còn được ôm con mình. Còn tôi?! Hùng ơi!... Tôi chỉ có một đứa con! Và trên đất nước này còn bao nhiêu trường hợp như tôi?... Vì thế, Hùng ạ, hãy chấp hành đúng luật giao thông... Tôi biết cậu chỉ có một xe máy, vợ lại mới mổ, cậu đi làm xa. Tôi còn dư một xe máy. Hùng ạ, cậu hãy cho tôi được quyền thể hiện tình bạn của chúng mình. Sáng sớm ngày mai tôi đem xe lại cho cậu mượn để đi làm cho đến khi cậu nhận xe cậu về. Vì tình bạn, hãy vui lòng vì tôi, Hùng nhé”.


Có nỗi gì cứ ray rứt mãi trong lòng Hùng qua những dòng thư của Phong. Một tình bạn tưởng đã chôn chặt bỗng chốc được phục hồi khi vừa thoáng qua trong anh hình ảnh của con gái Phong. Anh cần chia sẻ. Anh choàng tay qua vai vợ, nói:


- Em ạ, mỗi vấn đề trong cuộc sống có quy luật riêng. Mình đừng vì bực bội nhất thời mà vội kết luận để rồi nuối tiếc vì phụ một tấm chân tình, phải không em?


Hoa không biết Hùng nói về điều gì, nhưng bằng cảm quan của người vợ, chị tin rồi Hùng sẽ bộc bạch cho chị nghe…


. Truyện ngắn của Trần Xuân Thụy

.

các thông tin tiện ích