Lần hẹn đầu tiên

Thứ Tư, 28/06/2017, 06:33 [GMT+7]

Lần hẹn đầu tiên

Khó khăn lắm Toàn mới có một ngày nghỉ như hôm nay. Đã mấy năm rồi, từ khi trở thành một chiến sĩ công an hình sự, hầu như anh không có mấy khi được nghỉ ngơi. Những ngày lễ, Tết, trong khi mọi người đi chơi thì anh và đồng đội phải căng mình lên, sẵn sàng ứng biến với mọi tình huống xấu có thể xảy ra. Ban đầu anh thấy ngộp thở với khối lượng công việc, sau thì quen hơn, anh đã bắt nhịp với cái guồng quay hối hả đó. Chuyên án này nối tiếp chuyên án kia. Có nhiều khi chồng nhau mấy vụ liền. Khi đó bắt buộc các anh - những chiến sĩ hình sự - phải cố gắng hết sức mới có thể hoàn thành công việc.

Nhà Toàn có hai anh em. Bố mẹ mong anh lấy vợ để ổn định gia đình và các cụ dồn sức lo cho Tâm, em trai anh, học xong đại học Y. Toàn hiểu điều đó, nhất là những lúc thấy mẹ nhìn lũ bạn cùng lớp phổ thông dẫn vợ con đến chơi nhà với ánh mắt trìu mến, anh biết mẹ khao khát được bế cháu lắm. Thế nhưng, do suốt ngày bận với công việc nên Toàn hầu như chưa có cuộc hẹn hò hay yêu ai. Một lần Tâm bảo anh:


- Em có nhỏ bạn dễ thương lắm, em giới thiệu cho anh nha.


- Thôi, xin chú. Chú lo cho chú đi! Bạn chú cũng nhỏ như chú, anh không chiều được. Hơn nữa, anh bận tối ngày vậy, thời gian đâu mà đi cưa cẩm chứ.


Toàn từ chối khiến Tâm hơi chưng hửng. Nhưng rồi, nó “đọc vị” anh trai rất nhanh và phán một câu:


- Anh ngại chứ gì? Để em “thiết kế” cho anh. Chứ không, anh ế là ba mẹ buồn, mà em cũng mất nhờ.


Rồi Tâm làm thật. Nó lập cho Toàn một nick trên trang facebook, và rồi kết bạn với một số nick, trong đó có nick Hoamuatim. Sau đó, nó thay anh đăng những bài thơ, câu văn hay, hình ảnh ngộ nghĩnh lên. Còn Toàn, có đôi lần ngó vào trang, đọc sơ sơ rồi lại thoát ra. Có lần Toàn thấy nick Hoamuatim vào xem trang của anh. Nhìn avatar là hình bông hoa mua tím, Toàn đoán chủ nhân là một cô gái. Nhưng cũng chỉ nghĩ vậy, rồi công việc bận rộn khiến anh quên khuấy đi.


Một lần, Toàn đi công tác xa về, Tâm đón anh từ bến xe. Nó háo hức thông báo với anh:


- Em đã quyết định rồi. Ngày 22 này, anh đi gặp bạn gái nhé.


- Bạn gái? Bạn gái nào? Toàn ngạc nhiên.


- Thì bạn… Hoamuatim trên facebook của anh ấy. Bấy lâu nay anh toàn đi vắng, em vào và nói chuyện với cô này. Thấy cũng hay anh ạ.


Nó nằn nì mãi, và Toàn cũng nghĩ: “Thôi, cứ đi gặp xem sao. Biết đâu, có thêm một người bạn cũng tốt”.


Kia rồi, quán Văn, nơi hẹn nhau đã gần đến. Toàn khấp khởi và chộn rộn bởi suy nghĩ đang hướng về cuộc gặp gỡ với người bạn mới - đối tác - chị dâu tương lai - như em trai nói. Đúng lúc đó, anh nhìn thấy hai thanh niên đi trên chiếc xe máy Sirius ào qua, người áo đỏ ngồi sau giơ tay giật cái túi của một phụ nữ trên đường. Rất nhanh, Toàn tăng ga chạy theo sát chiếc xe đó. Đúng lúc đó, bên ven đường, có một chiếc xe Vision vàng được ai đó đẩy ra. Tên áo đỏ ngồi sau giơ chân đạp chiếc Vision đổ xuống đường. Chiếc xe Sirius chững lại giây lát, đủ để cho Toàn phóng vượt lên, chặn ngang đầu xe. Hai tên định quay đầu xe bỏ chạy thì Toàn nhảy xuống xe, xoay chân tung một cú vào trúng ngực tên cầm lái. Tên áo đỏ vung lưỡi dao sáng loáng lao vào Toàn. Anh giơ tay gạt con dao, đồng thời tung một cú đấm lên hàm làm hắn ngã gục xuống đường. Cùng lúc, có hai bác xe thồ và tổ cảnh sát giao thông vừa đến. Hai tên bị trói và dẫn giải đi. Khi đó Toàn mới nhìn lại mình. Bàn tay trái bị chém vào phần mềm, máu chảy đỏ nhưng cũng may vết chém không sâu. Một chị bán hoa quả chạy vào cửa hàng thuốc đem ra cuộn băng, giúp anh băng lại. Sực nhớ cuộc hẹn với cô gái định gặp, Toàn rút điện thoại ra gọi vào số máy của Hoamuatim. Tiếng chuông đổ nhưng không thấy có ai bắt máy. Anh gọi lại. Vẫn vậy. Lát sau, có người bắt máy.


- A lô! Phải Hoamuatim không?


- A lô! Anh ơi! Anh là người nhà của cổ phải không? Anh đến ngay chỗ rẽ quán Văn nhé.


Nghe nhiều tiếng lao xao, Toàn biết có chuyện gì đó đã xảy ra. Anh quay xe ngược lại chỗ khi nãy đã rượt đuổi tên cướp. Đám đông đang xúm quanh một cô gái mặc áo hoa xanh. Thấy Toàn bước đến, mọi người lao xao:


- Chú ni vừa đánh tụi kia đó!


- May mà cổ đẩy cái xe ra chặn đường làm chậm xe chúng, nếu không, chưa chắc đã bắt được chúng.


Mỗi người một câu. Toàn hiểu khi nãy nhờ có cô gái này đẩy xe ra cản đường nên anh mới bắt được hai tên cướp kia. Anh mở túi, bấm điện thoại. Tiếng chuông điện thoại reo thật gần. Toàn nhìn lại, cùng lúc cô gái ấy cũng nhìn lên. Cả hai sững sờ, rồi cùng bật ra:


- Hoa!


- Anh Toàn!


Ôi, thật lạ lùng làm sao. Cô ấy chính là Hoa, cô bạn cùng làm cơ quan. Phòng làm việc của Hoa ở dãy B, còn Toàn ở dãy C. Hai người vẫn biết, tuy nhiên ít gặp vì ở hai phòng khác nhau, cũng có nhiệm vụ và hay đi cơ sở. Thật đúng là đi một vòng dạo quanh thế giới nhờ mạng ảo, ai dè lại gặp nhau ngay ngoài đời. Lại rất gần nhau nữa.


Tự nhiên hai đứa cùng phá lên cười. Hoa bỗng sững lại khi nhìn thấy bàn tay bị băng của Toàn:


- Ôi! Anh bị thương kìa. Có nguy hiểm lắm không anh?


- Không, chỉ vào phần mềm thôi. Không sao Hoa ạ. Toàn nói tỉnh rụi. Mà đúng là anh không thấy đau thật.
Đây là lần đầu tiên anh thấy Hoa trong bộ thường phục. Chiếc áo hoa với những đốm hoa xanh li ti trên nền vải trắng thật hợp với vẻ dịu dàng của cô. Mái tóc đen mướt óng ả ngang lưng. Cặp má phơn phớt ánh hồng và đôi môi đỏ…


- Chú gì ơi! Chú gì ơi!


Tiếng người phụ nữ bị giật đồ khi nãy làm Toàn  bừng tỉnh. Chị bước lại, nắm tay anh:


- Cảm ơn chú nhé. Khi nãy không có chú thì chị bị mất hết số tiền đi mua thuốc rồi.


- Dạ, không có gì ạ.


Cả Toàn và Hoa đều cùng thốt lên. Đôi bạn cùng nhìn nhau. Toàn nắm tay Hoa và bước vào quán Văn. Không gian ngập tràn màu xanh cây lá. Hương hoa gì thơm phảng phất. Những cánh bướm chấp chới bên giàn hoa tím. Có tiếng rù rì nhỏ nhẹ..


Hình như có đàn ong đang đi tìm mật ngọt đâu đây.


. Truyện ngắn của Bích Thiêm
 

.

các thông tin tiện ích