Làm mẹ…

Thứ Sáu, 12/05/2017, 23:16 [GMT+7]

Làm mẹ…

Nhà này rất lạ. Mấy bữa nay anh chồng đi làm về đứng lặng ngoài hiên ngóng vào, chị vợ ngồi trong nhà đắm đuối ngắm con. Thế nên Vi ngồi nhìn cảnh tượng đó cũng thấy bùi ngùi lắm. Chị Miên mới được làm mẹ, mà lần đầu làm mẹ ở cái tuổi ngoài ba mươi đủ biết hạnh phúc cỡ nào. Vi ngồi ủi đống đồ, nghe loáng thoáng anh chồng dỗi vợ “từ ngày có con hình như em quên mất mình còn có một ông chồng thì phải”. Bạn bè đến chơi trách chị dạo nay gọi hoài sao không nghe máy? Thiên hạ bảo gái một con trông mòn con mắt. Ờ thì thiên hạ ngắm biết vậy chứ có con rồi, hàng ngày chị còn chẳng buồn màng đến soi gương. Vi cứ tự hỏi phụ nữ có con hạnh phúc đến thế sao? Vậy mà nhiều lần Vi sinh con rồi cho đi, đâu có thấy bịn rịn gì. Ờ, mà có bao giờ Vi dành thời gian ngồi ngắm con như chị, đẻ chưa được bao lâu đã nhắn người đến đón. Đối với Vi, sau mỗi lần sinh con chỉ là cảm giác sữa về căng tức bầu vú mà không có lấy một cái miệng chúm chím nào ngậm lấy. Thế mà chị ngày nào cũng đau đớn khổ sở vì không đủ sữa cho con…

 

 

Vi lúc nào cũng càm ràm một câu cũ rích:


- Phụ nữ ba mươi rồi mà sao cái gì cũng vụng.


Ấy là khi thấy chị lóng ngóng từ việc cho con bú, tắm cho con đến ngay cả việc nằm bên con cũng vụng. Từ ngày có con, chị hiền hẳn, Vi nói gì cũng chỉ biết cười. May được anh chồng chăm vợ con rất khéo. Chăm từ nồi nước tắm cho con đến nồi nước bồ kết gội đầu cho vợ. Chị nghe Vi càm ràm thì bảo:


- Thì cô cứ sinh con đi rồi biết. Lúc ấy chẳng thiết tha gì cho bản thân đâu, chỉ cần con khỏe, con ngoan, con đẹp là mãn nguyện rồi.


Vi nguýt dài:


- Làm như mỗi chị mới biết sinh con và làm mẹ không bằng. Em đây cũng từng mấy lần…


Cái từ “mấy lần” không dưng mắc nghẹn cổ họng Vi. Chị ngẩng lên như dò hỏi, Vi vờ quay đi buông lại mấy lời chỉ vừa đủ để thấy cồn cộn ruột gan:


 - Ờ thì mấy lần em cũng định làm mẹ. Nhưng thôi…


Chị cười, nghĩ Vi mà làm mẹ chắc là dữ lắm.


Vi dọn nhà thấy toàn vải vụn, chỉ màu vương vãi trong phòng chị. Hỏi, chị cười bảo đang tập may váy cho con. Nửa đêm Vi tỉnh giấc dậy, thấy cửa phòng chị khép hờ, đèn vẫn sáng. Vi ngó vào chạm đúng cái dáng chị đang cặm cụi hí hoáy viết gì đó trong cuốn sổ màu xanh. Hỏi thì chị bảo đang ghi nhật ký cho con.


Vi về làm cho anh chị chủ nhà cũng đã được ba năm. Từ hồi chị chủ còn mải chạy đôn chạy đáo tứ phương để chạy chữa bệnh vô sinh. Trông người chị cứ rạc đi, tâm tính bất thường, lúc cáu gắt, lúc ngồi buồn ủ rũ. Vi hồi đấy cũng mới sinh con xong, con thì cho người ta bế đi rồi, chỉ còn lại cái cơ thể ngày càng sồ sề, đến tự mình còn phát ngán huống hồ là đàn ông. Mà Vi thì sống nhờ vào đàn ông từ năm mười tám tuổi, bám lấy họ mà sống. Vài năm, cái bụng lại chình ình ra một lần. Ờ thì biết làm sao, nghề gì mà chẳng có rủi ro. Vi lo cho thân mình còn không xong thì làm sao nuôi con. Ngày xưa mẹ sinh Vi xong cũng vung quăng bỏ quật cuộc đời cô từ nhỏ. Mẹ đi bước nữa, Vi ở với ngoại đến khi đứng chưa cao bằng cái cây chanh ngoài sân thì ngoại mất. Vi không được học hành nên đi làm thuê từ làng này sang làng khác rồi thì cứ thế cục mịch mà lớn lên. Trời cho Vi hương sắc, đàn ông ngắm Vi như ngắm một bông hoa hoang dại đầy ma lực. Rồi đời xô đẩy vài lần thì Vi trượt chân vào cái nghề mua vui cho đàn ông. Có con thì có gì vui? Chỉ thấy nhan sắc, tuổi thanh xuân của Vi cũng tàn tạ theo từng đứa con được ra đời. Nhan sắc hết rồi, đàn ông không cần tới Vi nữa. Vi nhờ bạn tìm mối xuống thành phố làm người giúp việc.


Ngay từ khi bước chân vào căn nhà này, Vi đã thấy thân thuộc như ở nhà mình. Họ sống với nhau ấm áp quá. Họ quý Vi như em gái, thế mới có chuyện cả ngày chị chủ cứ đợi Vi ngơi tay là níu lại chuyện trò. Nghe chị than chuyện ao ước có một đứa con, Vi đã nghĩ giá mà đẻ được thay chị thì Vi cũng giúp. Chị bảo:


- Đời kể cũng hay. Chị đọc trên mạng thấy người ta đẻ con rồi đang tâm đến vứt con trong bệnh viện hay trước cổng chùa. Trong khi chị thì mong mỏi những đứa con từ khi còn rất trẻ. Vi thấy có buồn không?


Vì thở dài bảo ờ buồn, buồn thật rồi thấy nhoi nhói đâu đó nơi ngực. Cái vế đầu mà chị nói như thể muốn trách cứ Vi, vậy mà sao mấy lần cho người ta con, Vi chẳng có cảm giác tội lỗi gì? Đã có lúc Vi ước giá như ngày xưa mẹ đừng vứt bỏ Vi, mẹ yêu thương Vi như cách chị đã yêu thương những đứa con trong mường tượng của mình thì chắc Vi sẽ biết cách sống tử tế hơn. Mà có lẽ việc Vi trao con mình cho những người phụ nữ khác cũng là một điều tốt, bởi vì chắc người mẹ nào cũng sẽ tốt hơn Vi.


Cũng may là sau đó nhờ gặp thầy gặp thuốc, chị cuối cùng cũng đã có được niềm vui làm mẹ. Vi nghĩ thế là nhẹ nhõm cho chị, mà cũng nhẹ nhõm cho Vi. Ai dè hàng ngày, nhìn chị chăm con, Vi cũng thấy buồn, thấy chút ghen tị. Hóa ra tâm tính con người ta thay đổi theo thời gian nhiều đến thế, chắc là do ngấp nghé tuổi ba mươi nên Vi cũng thèm có một gia đình, thứ mà trước kia đối với Vi nó vô cùng phù phiếm, hão huyền. Giờ nghe tiếng trẻ con khóc mà Vi cũng thấy nhớ con. Chị cái gì cũng vụng nhưng hát ru thì khéo lắm, khéo như ngày xưa ngoại ru Vi vậy. Vi cứ đứng lặng người mà nghe lòng như xát muối.


* * *


Thời tiết thay đổi đột ngột khiến đứa nhỏ ốm, sốt cao cả đêm. Anh chị cuống cuồng đưa con vào bệnh viện, Vi cũng lẽo đẽo đi theo. Đứa nhỏ thỉnh thoảng lại khóc, y tá càu nhàu cắm mạnh mũi tiêm. Chị nhìn con khóc lặng người mà quát ầm ầm rồi ôm con vào lòng vỗ về nhè nhẹ. Đấy là lần đầu tiên Vi nhìn thấy chị giận dữ. Vi đứng đó mà ước giá như mình cũng có con để lỡ ai đó làm con đau Vi cũng có cái quyền được bảo vệ và giận dữ…


Vi đợi đứa nhỏ khỏe rồi xin nghỉ về quê một thời gian. Anh chị gặng hỏi Vi cũng chỉ cười bảo nhớ quê thì về, kỳ thực ở đây Vi buồn lắm. Ngày nào Vi cũng nghe thấy có cái gì đó rơi rụng đâu đó trong tim mỗi khi thấy chị nựng nịu, vỗ về, hôn hít con. Vi thấy nhớ những đứa con mình từng mang nặng đẻ đau, 3 đứa cả thảy, đứa lớn nhất cũng phải 7 - 8 tuổi rồi. Vi nghĩ, giờ có muốn thì Vi cũng không ôm chúng vào lòng mình được nữa, chúng đã thành con người ta. Nhưng Vi vẫn muốn ít nhất được một lần trông thấy chúng, muốn dúi vào tay cha mẹ nuôi chúng cái áo hay gói kẹo; muốn nghe thấy những âm thanh rộn rã trong lòng dù chỉ là chốc lát. Chuyến xe khách về đến gần làng thì trời tối. Vi tựa đầu vào cửa xe, nhắm chặt mắt khi thấy có một mặt trời vừa rụng xuống, tiếng rơi thảng thốt cõi lòng…



. Truyện ngắn của Vũ Thị Huyền Trang
 

.

các thông tin tiện ích

.
31442