Chiếc áo tơi

06/01/2017, 22:46 [GMT+7]

Anh là chủ một doanh nghiệp có tiếng, của cải trong nhà chẳng thiếu thứ gì. Đồ đạc từ phòng khách, phòng ngủ đến phòng ăn, thứ lớn, thứ bé, tất cả đều sang trọng. Chỉ riêng chiếc áo tơi đan bằng lá cũ kỹ treo trên cái móc ở góc phòng, gần chiếc tủ đựng đầy sách là không đáng giá.


Tôi là bạn của Thủy - vợ anh. Lần đầu đến chơi nhìn thấy chiếc áo tơi ấy, tôi lấy làm ngạc nhiên, không hiểu tại sao chủ nhân lại cất giữ một đồ vật không mấy giá trị như thế giữa những thứ đắt tiền. Đã từng sống ở làng quê, chẳng mấy ai lại không biết loại áo tơi này. Lá nón hoặc lá cọ rừng sau khi cắt về, phơi khô, người ta thường dùng những sợi mây mỏng, kết chúng lại thành chiếc áo tơi để mang lúc trời mưa. Áo tơi hơi nặng nhưng trời lạnh, ra đồng có nó thì ấm lắm. Sau này, có áo đi mưa bằng ni lông nên hầu như ở các vùng quê chẳng mấy ai còn đi cắt lá, đan tơi.


Là chỗ bạn bè thân thiết, nhưng vì tế nhị nên tôi không dám hỏi Thủy chuyện tại sao lại đặt chiếc áo tơi trong phòng. Một lần, hai lần… cho tới một bữa đến chơi, giữa lúc anh đi công tác nước ngoài, không giấu được tò mò, tôi hỏi bạn. Mắt rơm rớm, Thủy đắn đo một lúc rồi kể, và câu chuyện của bạn làm tôi chạnh lòng, không thể nào quên được. Thì ra, chồng Thủy là trẻ mồ côi. Hồi còn chưa được tháng tuổi, người mẹ sinh ra anh không rõ vì lý do gì đã gói anh trong mớ quần áo và để trong chiếc áo tơi đặt trên lề một con lộ. Ba mẹ nuôi của anh bây giờ, khi đi ngang qua, nghe tiếng trẻ khóc đã phát hiện ra anh và mang về nuôi. Anh được chăm sóc, được học hành thành tài, rồi lớn lên, trở thành một doanh nhân có tiếng. Ba mẹ nuôi không giấu chuyện cũ và họ cùng giúp anh tìm người mẹ ruột, nhưng đã bao năm trôi đi mà vẫn chưa có một manh mối nào. Anh thương mẹ và không bao giờ nỡ nói lời trách mẹ. Nhiều lần anh đã khóc khi nghĩ tới chuyện mẹ đã khóc rất nhiều khi đặt anh vào chiếc áo tơi. Anh biết, phải vì một lý do nào đó mẹ mới dứt ruột, rời xa mình. Lấy nhau, anh chẳng giấu Thủy điều gì. Có lần đi tìm tung tích của mẹ, hai người đã lặn lội về một vùng quê rất xa. Rồi ở đó, họ đã tìm mua cho bằng được một chiếc áo tơi cũ, mang về đặt trong nhà với hy vọng một ngày nào đó sẽ tìm ra mẹ…


NGỌC ANH
 

;
Các tin khác