Liệu cơm gắp mắm

11/11/2016, 23:51 [GMT+7]

Chiếc taxi đậu trước cửa nhà tôi. Mọi người đang ngạc nhiên thì em tôi từ trong xe bước ra. Cả nhà ai cũng mừng rỡ, nhất là mẹ tôi.


Em tôi đi xuất khẩu lao động ở Malaysia. Đây là đợt nghỉ phép đầu tiên của nó. Thành phố cách nhà tôi khoảng 15km. Tôi hỏi: “Taxi lấy em bao nhiêu tiền?”. Em tôi cười xuề: “Rẻ thôi mà, có ba trăm ngàn đồng”. Nghe em tôi nói vậy, ba tôi hơi nhíu mày, tôi thì tiếc tiền nên trách: “Sao em không điện thoại để anh lên đón, cùng lắm cũng chỉ mất hai chục ngàn tiền xăng, em thật phí tiền”. Em tôi nói tỉnh queo: “Mấy trăm nghìn bạc có gì đâu mà tiếc, dầu gì cũng mang tiếng là đi nước ngoài về”. Thì ra em tôi đang ra oai trong cái mác người đi nước ngoài về.


Tối đó, sau bữa cơm chiều, mẹ tôi gọi em lại rồi nhỏ nhẹ: “Mẹ đã nghe câu chuyện giữa con và anh. Nhưng con có hiểu mình là ai không? Con đi xuất khẩu lao động hay nói đúng hơn là con sang nước ngoài làm thuê cho họ, vậy con có cần ra oai không? Đó là mẹ chưa nói đến hoàn cảnh cuộc sống gia đình mình hiện nay. Khi con đi, bố mẹ đã vay ngân hàng để lo cho con, con đã gởi về được bao nhiêu? Đối với gia đình làm nông như mình thì đó là khoản tiền không nhỏ. Lẽ ra con không nên tiêu tiền theo kiểu đó. Con nên nhớ không phải cái oai nào cũng được người đời nể trọng cả đâu. Có những người hết sức bình dị nhưng lại được người đời tôn kính. Điều mà ai cũng coi trọng, cũng quý là sống thật, sống đúng mình. Không phải con đi taxi hết ba trăm nghìn đồng mà mẹ nói con, cái chính là mẹ muốn con hiểu được cuộc sống của gia đình mình như thế nào? Đồng tiền đó do đâu mà có. Các cụ xưa nói “Liệu cơm gắp mắm” chính là như vậy đấy con ạ!”


Em tôi cúi mặt làm thinh, tôi biết nó đã hiểu những điều mà mẹ tôi nói. Tôi nghe em xin lỗi bố mẹ về việc làm của mình. Nụ cười nhân từ của mẹ lại xuất hiện trên môi.


Võ Hoàng Nam

;
Các tin khác