Con đi học

Thứ Ba, 08/11/2016, 23:08 [GMT+7]

Ba đi làm, mẹ đi bán, ở nhà chỉ có một mình con. Suốt ngày con đi ra đi vào, căn nhà trở nên rộng thênh thang. Chưa có những ngày tháng nào trôi qua chậm chạp như bây giờ, khi con đợi đến ngày đi học xa nhà.


Niềm vui thi đỗ rồi cũng phai dần, thời gian này con đang nghĩ nhiều về những ngày sắp tới. Trước đây, con chỉ biết đi học ngày hai buổi, về nhà đã có cơm nước sẵn sàng, có khi còn khỏi phải giặt quần áo. Việc gì cũng đã có ba, mẹ lo sẵn, bây giờ chuẩn bị những ngày tháng sống xa nhà, không có ba mẹ bên cạnh, nỗi lo lắng lấn hết cả niềm vui thi đỗ.


Rảnh rang, con dọn dẹp lại phòng riêng của mình. Sách vở cũ cột lại tặng cho em bé hàng xóm. Cái bàn học thường xuyên bề bộn, bây giờ sạch bong, chỉ còn trơ cái ống cắm bút hình con mèo với lơ thơ vài cây bút cũ. Gần tới ngày con đi, căn phòng lại càng trống trải, quần áo, vật dụng cá nhân con đóng gói sẵn sàng. Mẹ đi chợ về mở cửa phòng con nhìn theo thói quen, con thấy mẹ đứng lặng một vài giây rồi quay ra. Mẹ không nói gì nhưng lòng con chợt nghẹn lại và con ứa nước mắt.


Mỗi ngày đi chợ về mẹ mua cho con thêm một thứ, cái gì cũng mới. Còn ba thì thỉnh thoảng lại dặn dò một câu, làm như mới chợt nhớ ra. Mỗi người một cách biểu lộ nhưng dù ba mẹ không nói con vẫn biết con được thương yêu hết mực. Càng gần ngày đi, sự nô nức ban đầu giảm dần, con bỗng thấy lưu luyến từng thứ  trong nhà mình, con biết rằng con sẽ rất nhớ chiếc xích đu màu xanh da trời trong sân, nhớ giàn hoa huỳnh anh lúc nào cũng rực rỡ hoa vàng. Nhớ một góc ở đầu hồi nhà con vẫn ngồi nghêu ngao hát mỗi khi cúp điện. Cây ngọc lan ở cuối sân mỗi lần nở hoa tỏa hương thơm ngát, chưa đi xa mà nỗi nhớ cứ đầy ứ trong lòng con.


Buổi chiều con đi, trời đột nhiên mưa dữ dội, những cơn gió mạnh đưa nước mưa vào tận trong phòng con. Ba mẹ đưa con ra ga, mang đồ đạc cho con đến tận chỗ ngồi. Chiếc xách trên tay ba nặng trĩu và đựng tất cả đồ vật thương yêu gắn bó với con. Lát nữa trở về nhìn căn phòng con trống rỗng, thế nào ba mẹ cũng  buồn vì nhớ con gái. Con đứng dưới sân ga nói cười ồn ào với lũ bạn ra tiễn đưa để đừng nghĩ là mình sẽ khóc. Dẫu vậy con không ngăn được nghẹn ngào khi ôm vai ba mẹ từ giã, con cảm nhận được đôi vai mẹ gầy gò trong tay  con. Đôi vai ấy đã gánh tất cả nỗi nhọc nhằn để che chở cả gia đình.


Tàu rời ga khi trời sập tối, chiếc tàu lướt qua, trườn khỏi bàn tay vẫy của hai người con thương yêu nhất. Con hứa với lòng là sẽ sống xứng đáng với lòng tin yêu của ba mẹ. Con tàu cứ trôi đi mang con xa dần ngôi nhà của mình. Con nghĩ về điều ấy mà xót lòng và con chợt nhớ chưa bao giờ con nói với ba mẹ là “Con thương yêu ba mẹ nhiều lắm”.


LƯU CẨM VÂN
 

.

các thông tin tiện ích