Hoài niệm tháng 9…

24/09/2016, 00:28 [GMT+7]

Con đường tháng 9 ngập đầy hoa nắng. Bước trên lối quen nghe ngày tháng bỗng chốc xoay vù. Tháng 9, tháng của nhớ thương dâng đầy bịn rịn. Ta rời quê trọ học xa nhà, mẹ ở lại cùng tháng 9 nhớ mong, khắc khoải. Ta đi qua những ngày tháng 9 xa nhà, nghe chênh chao nỗi nhớ quê da diết. Nhớ cây ổi chua sau nhà vào mùa ra trái, đám trẻ quê trốn ngủ trưa, trèo cây hái trái nặng đầy trong chiếc nón. Đôi mắt biếc thẹn thùng bên bờ rào nở vàng hoa cúc vẫn nằm im ở góc nhỏ trong tim với ngày thu xa vắng. Những đứa trẻ quê ngày nào giờ đã lớn khôn, chúng rời đi, để lại miền quê nhỏ những điều mênh mông bất tận.


Tháng 9 của mẹ là tháng ngày mẹ nhìn những đứa con của mình bỏ quê lên phố. Mẹ giấu nỗi buồn trong khóe mắt. Gian nhà quê ngọn khói vờn mái lá. Tiếng vịt kêu giữa trưa yên bình, làm xốn xang đứa trẻ xa quê trong chiều nhập nhoạng. Xấp tiền lẻ, chai dầu gió mẹ dúi vào tay trong những lần về quê là những tháng ngày chắt chiu, dành dụm từ đám vịt, bầy gà, từ cái trứng rơi rớt trên đồng.


Tháng 9 trôi đi hun hút, tóc mẹ đã nhuốm màu thời gian vắng lặng. Những đứa con của mẹ hòa vào lòng phố tuôn đi mải miết. Mẹ và tháng 9 lặng lẽ đi qua nhau trong miền ký ức đã ngủ vùi. Ngỡ như ta chưa từng chạm đến nỗi buồn và tháng 9 vẫn diết da trong từng hơi thở…


Tháng 9 của những ngày ta bơ vơ một mình với phố. Con phố rộng dài thắc thỏm người dưng. Ta rướm mình qua những điều xa lạ, lãng quên khúc sông quê con nước lớn nước ròng. Quên những chiều quê yên ả, có dáng mẹ bươn bả ngày mùa. Lãng quên ngày mưa cha một mình trên cánh đồng, từng hạt mưa rơi trên tấm lưng trần bạc màu sương gió. Lạ lẫm cả giọng quê hào sảng, câu hò điệu hát quê hương bằng những thanh âm ồn ã ngược xuôi.


Ta thấy lòng mình co thắt mỗi khi tháng 9 về chạm ngõ. Trong nhớ thương, hoài niệm, mẹ và quê cứ bao dung những lỗi lầm trẻ dại, tiếng quê lại dội về dìu ta qua những gập ghềnh đá sỏi. Từng tháng chín đi qua, mang theo nỗi lòng của người con xa xứ. Ta lại hẹn nhau về vào một ngày thu tháng 9 trong xanh, bỏ qua hết những chật chội đời thường. Ta sẽ về hớp nụ bình minh ở quê, nghe tiếng gà gáy vang một sớm tinh mơ, được mẹ vỗ về như những ngày còn thơ. Cho những rát bỏng hồ như ngoài kia cứ theo cơn gió lùa qua song cửa.


Tháng 9 vẫn cứ nồng nàn, quẫy đạp trong ta. Dọc theo lối quen về xóm nhỏ, ký ức hai bên đường nhì nhùng lá cỏ. Đưa mắt nhìn khoảng trời quê. Ta dõi tìm những tháng ngày đã mất, guộc gầy nỗi nhớ với thời gian khuất lấp.


Mẹ cần mẫn gieo trồng trên địa hạt mầm xanh. Tháng 9 ùa về men theo một thời khó nhọc. Đứa con xa quê trở về trong chiều nhập nhằng ý nghĩ. Bóng dáng mẹ hiền bên tháng 9 xanh trong...


NGUYỄN CHÍ NGOAN

;