Cà phê không đường

Thứ Sáu, 24/03/2017, 23:15 [GMT+7]

1. “Thùy Trang, anh buồn lắm!”. “Sao vậy? Em có thể giúp gì cho anh?”. Cô hỏi, vẻ thông cảm nhưng đầu lại nghĩ mông lung. Anh đẹp trai và giàu có. Vợ anh đẹp và rất yêu anh. Người như anh mà cũng biết buồn sao?


Anh uể oải: “Em hồn nhiên như nắng. Em có thể dành một ít tâm hồn trong trắng của em để nâng đỡ lão già tội nghiệp này không?”.


Cô nghiêng người, nâng cái khay đựng những ly cà phê vừa thu dọn trên bàn, nói giọng trịnh trọng: “Em sẵn sàng trao cho anh hết tâm hồn mình đó. Chỉ sợ anh không thèm thôi!”. Xong, cô cười, bước vô trong.


Anh ngả người ra sau. Một tay để trên thành ghế, tay kia cầm điếu thuốc, nheo mắt nhìn theo cô, thở dài: “Em đừng đùa! Anh cô đơn lắm! Em biết không?”.


Cô im lặng. Hình như anh nói thật?


2. Cô từ Nha Trang vào TP. Hồ Chí Minh học đại học. Tốt nghiệp mà chưa xin được việc nên cô làm gia sư để kiếm tiền. Hôm đó, bị chủ nhà mắng oan, cô quyết định nghỉ. Lang thang một hồi, cô thấy mình đứng trước quán cà phê này. Quán nhỏ, giản dị nhưng bài trí ấn tượng: Những chiếc bình gốm đất nung mang bản sắc Chăm đặc trưng, những bức tranh đồng quê, hòn non bộ nước róc rách… Từ chiếc loa nhỏ trên tường phát ra giọng hát rất trầm, bài “Chiếc lá đầu tiên” của nhạc sĩ Tuấn Khanh: “Hỡi chiếc lá nào bay về trời, chớ ngại ngần với tôi. Hãy giữ lấy giùm tôi nụ cười và đức tin ở con người”… Những lời ấy đã kéo cô vào quán.


Không còn chỗ trống, ngoài một cái ghế duy nhất bên cửa sổ. Người đàn ông có vẻ sang trọng ngồi cạnh đang trầm tư bên ly cà phê đen.


Người ấy hỏi cô vì sao có một mình? Cô trả lời bằng câu hỏi vì sao anh cũng có một mình?. Anh cười: “Vì mình thứ hai của tôi đang bận”. Đắn đo vài giây, anh hỏi tiếp, ân cần: “Hình như em có chuyện gì không vui?”. Thế là cô đem những buồn bực trong nhà đứa học trò ra kể và kết luận: “Giờ thì em thất nghiệp, gay rồi!”. Anh tư lự: “Để anh tính coi có cách nào giúp em không nhé?”. Một người mới gặp lần đầu mà muốn giúp đỡ mình? Hoặc là một cái bẫy, hoặc là cổ tích. Nhưng cô vẫn gật đầu khi bắt gặp ánh nhìn chân thật của anh.


Anh nói cô ngồi đợi rồi đi vào trong. Mấy phút sau, anh ra cùng với một người đàn ông tầm thước có khuôn mặt phúc hậu. Anh chỉ cô: “Giới thiệu với anh Bảy, đây là Thùy Trang, cô bạn mới quen. Anh có thể thu xếp cho cô bé một công việc nào trong quán không?”. Chú Bảy nhìn cô dò xét rồi ngập ngừng: “Không biết cô Trang có chịu làm không?”. Rồi ông khoát tay: “Nếu đồng ý, hàng ngày, cô đến đây giúp tôi bưng bê cho khách, thu dọn, rửa ly chén…”. Anh hỏi: “Em thấy sao?”.


Làm ở quán cà phê - những tiếng đó nghe không mấy cảm tình. Cô nhìn kỹ chú Bảy. Chú cũng nhìn cô bằng ánh mắt hiền từ. Cô gật đầu: “Cháu đồng ý!”. “Vậy là xong trách nhiệm của “trung tâm giới thiệu việc làm”, phần còn lại là của các đối tác, nghen”. Anh xoa xoa hai tay vào nhau, hồ hởi. Cô rất muốn hỏi chuyện lương bổng nhưng ngại. Thôi thì cứ làm rồi tính sau.


Hầu hết khách là những nghệ sĩ, nhà văn nổi tiếng trong thành phố. Công việc không nhiều nên cô có thời gian rảnh rỗi nghe họ bàn luận, tranh cãi. Những chủ đề mới lạ và rất hay. Cô ngầm hiểu ra một điều: Chú Bảy đâu có cần người giúp việc. Có lẽ anh nói sao đó mà chú nhận, kiểu như một cách giúp đỡ…


3. Hầu như chiều nào anh cũng ghé quán. Anh luôn ngồi vào cái ghế ấy. Cô cảm thấy hình như anh vui hơn, nói nhiều hơn. Không còn cái dáng ủ rũ như hôm cô gặp lần đầu. Cô cũng quen với việc đem cho anh một ly cà phê đặc sánh không đường. Và họ nói chuyện. Cũng như những người khác, chủ đề của anh là tác giả và tác phẩm văn học. Cô say mê nghe, có khi quên mất mình đang làm việc. Song, anh chỉ ngồi đến 7 giờ là đứng dậy. Mặc dù có khi ly cà phê, do mải nói chuyện, vẫn còn nguyên vẹn.


Tháng lương đầu tiên, chú Bảy đưa cô 3 triệu đồng. Cô thành thực: “Sao nhiều quá vậy chú Bảy?”. Chú cười: “Công xá là 2 triệu. Còn 1 triệu là được tài trợ”. Cô biết ngay ai là nhà tài trợ.


Ngày hôm sau, cô đưa lại anh. Anh khoát tay: “Đừng từ chối, cô bé, coi như anh cho em mượn, ít nữa đi làm trả lại anh. Chứ thu nhập chừng đó, tiêu sao đủ”. Anh có lý nên cô đút tiền vào túi. Với một người như anh, 1 triệu đồng thì nhằm nhò gì. Ít nữa kiếm được nhiều tiền, cô sẽ trả lại anh.


Vậy mà, sao bữa nay anh lại than buồn, và cô đơn nữa. Lạ chưa?


Cô ngồi xuống cái ghế bên cạnh. Biết nói gì để an ủi anh. Cô hỏi: “Sao anh giàu vậy mà cũng biết buồn? Em vẫn nghĩ, cuộc sống của anh thật hoàn hảo”. Anh lặp lại: Hoàn hảo?”. Cô đùa cho anh vui: “Có phải vậy mà anh dùng cà phê không đường, như một thứ thuốc chữa buồn và cô đơn?”. Anh lắc đầu: “Anh ngồi đây, uống cà phê không đường là để chiêm nghiệm cuộc đời đấy!”. Cô tinh nghịch: “Vậy, có ngộ được gì không?”. Anh trầm ngâm: “Có. Anh nghiệm ra, tiền không mua được hạnh phúc”.


Có khách gọi. Cô đứng dậy. Khi cô quay lại, chiếc ghế cạnh cửa sổ bỏ trống.


Ngày hôm sau, không thấy anh tới. Hôm sau rồi nhiều hôm sau nữa cũng vậy. Cô hỏi chú Bảy có biết anh đi đâu không?


Chú Bảy rít một hơi thuốc rê, thong thả nhả khói: “Nó đi xuất khẩu lao động rồi. Ngày xưa, nó cũng là sinh viên, từ Nha Trang vô như cháu”. Thảo nào anh nhiệt tình giúp cô như vậy. “Mà quên, trước khi đi, nó gửi cháu cái này”. Chú Bảy đưa cô một gói báo dày. Cô mở ra, toàn tiền 100.000 đồng mới tinh. “Nó nói, để chú phụ thêm vào tiền công của cháu. Nhưng chú nghĩ, để cháu quyết định thì hơn”. Cô mân mê những tờ bạc: “Chú Bảy à, chú có biết vì sao giàu vậy mà ảnh không vui?”. Chú Bảy trầm ngâm: “Ham lấy vợ giàu, để rồi bị ràng buộc, bị phụ thuộc, chẳng tìm đâu ra hạnh phúc”.


Cô im lặng. Lòng chợt xót xa.


. Truyện ngắn của Trần Thị Thảo Duy
                                                   

 

.

các thông tin tiện ích

.
31442