Ở trọ

Thứ Ba, 04/10/2016, 22:11 [GMT+7]

Ở trọ

Vợ chồng Hà ra trường đã gần mười năm, chật vật lắm mới mua được một mảnh đất và vẫn còn phải đi thuê trọ vì chưa có tiền xây nhà. Đầu phố huyện, căn nhà cấp bốn cũ kỹ vợ chồng Hà thuê trọ lọt thỏm giữa những ngôi nhà cao tầng khang trang.


Trước đây, ngôi nhà này vốn được chủ của nó xây lên chủ yếu để làm xưởng gỗ là chính, còn ở chỉ là tạm bợ. Nhà thẳng đuột, rộng chừng 3m nhưng dài đến gần 30m. Cả căn nhà chỉ được chia làm đôi bởi một bức tường ngăn ở giữa, không có phòng riêng. Trong nhà, tường hoen ố, lỗ chỗ những lỗ hổng, nứt nẻ ngang dọc. Mái tôn đã lâu ngày đâm ra hư hỏng nặng. Mùa mưa, vợ chồng Hà cùng hai cô con gái lại hối hả lấy toàn bộ xoong, nồi, thùng, chậu ra để hứng nước dột. Biết là mình thuê trọ, muốn ở lâu dài thì phải tu bổ lại, nhưng muốn làm thì phải thay đổi hoàn toàn, khác gì làm nhà mới, mà tiền bạc thì đâu sẵn có. Nghĩ đến những lần đi thuê trọ, chồng Hà lại lắc đầu ngao ngán.

 


Chẳng hiểu sao, căn nhà cũ nát này lại có duyên với vợ chồng Hà đến thế. Hà sinh đứa con gái đầu lòng ở tại căn nhà này. Ngôi nhà mặt phố tiện cho Hà đi dạy ở trung tâm giáo dục thường xuyên vào buổi tối, tiện cho việc gửi con nhỏ và đặc biệt cũng tiện cho Huy, chồng Hà mỗi khi vượt hơn hai mươi cây số đi dạy trong những ngày mưa bão. Chủ nhà đi làm ăn xa, một năm chỉ về hai lần để làm giỗ ông bà và đón Tết. Tiền thuê nhà, vợ chồng Hà trả sòng phẳng, dù đôi lúc Hà vẫn thường càu nhàu hay than thở với chồng:


- Nhà dột nát thế này, vậy mà chị chủ vẫn cứ lấy một triệu đồng một tháng, chẳng bớt đồng nào để mua sữa cho con.


Những khi đó, Huy lại nhìn vợ, an ủi:


- Thôi mà em. Người ta cũng cần tiền như mình. Giá cả họ cũng cho thuê từ trước đến giờ như vậy rồi. Cứ thế mà trả.


Nghe lời chồng, Hà lại ngậm bồ hòn cho qua.


Cách đây một năm, vợ chồng Hà phải chuyển đi ở trọ nơi khác vì nhà bà Mười bên cạnh làm nhà mới. Chuyện kể ra rất dài, nói ngắn gọn là ngôi nhà trọ vợ chồng Hà đang ở mượn bức vách của nhà bà Mười. Nay họ đập đi, làm nhà mới, họ lấy đi bức vách, tự nhiên căn nhà thấy cứ tông hổng kỳ kỳ. Thêm phần con cái còn nhỏ, hay chạy đi chạy lại, làm sao ở được. Thế là Huy bàn với vợ tìm nhà trọ mới rồi chuyển đi. Đang yên lành với nơi ở mới, nghĩ rằng sẽ không phải chuyển đi nơi khác nữa thì vợ chồng Hà lại được chủ nhà thông báo:


- Vợ chồng em lo tìm nhà mới đi nhé! Chị đã đồng ý bán ngôi nhà cho người ta. Giấy tờ làm gần xong rồi. Chị xin lỗi...


Huy sững người, chẳng biết nói thế nào. Ngày chuyển đến, họ nói ngon nói ngọt rằng vợ chồng em cứ ở bao lâu cũng được. Mới ở được một năm, họ lại bảo phải chuyển đi. Hà nghe chồng nói lại mà thấy nản. Cô ước cái nghề giáo của mình giá như cũng làm ra tiền như người ta thì đâu đến nỗi nay phải thuê trọ chỗ này mai lại thuê trọ chỗ khác. Đã thế, cô lại dạy hệ bổ túc. Học viên lèo tèo được vài người, lúc nào cũng nơm nớp lo không duy trì được sĩ số của lớp.


Hà lọc cọc trên chiếc xe đạp đã trở thành người bạn thân thuộc với cô mấy năm nay, lang thang khắp các con hẻm, ngõ phố hỏi thăm nhà thuê trọ. Thấy mặt vợ ỉu xìu, Huy cảm thấy thương vợ nhưng chẳng biết làm thế nào ngoài mấy câu an ủi. Như có ai xui khiến, đang ngó nghiêng hai bên đường phố, bỗng giọng bà Mười gọi với. Trò chuyện với bà, Hà mới biết ngôi nhà mà vợ chồng chị thuê trọ trước đây có cặp vợ chồng trẻ thuê mở tiệm cắt tóc nhưng làm ăn không được nên vừa mới trả lại. Thế là Hà gọi điện cho cô chủ nhà. Và rồi việc chuyển lại nhà cũ lại đè lên hai vai Huy. Cứ mỗi năm sắm sanh thêm một vài thứ, đâm ra đồ đạc trong nhà thêm nhiều. Khâu vận chuyển càng vất vả, cực nhọc hơn.


Xuống nhà trọ cũ, vợ chồng Hà lại có thêm một cô công chúa. Cuộc sống của hai vợ chồng với hai cô con gái cứ bình yên trôi đi.


Đi dạy về, Hà thấy chồng ngồi trước bàn máy vi tính nhưng mặt lại hướng ra đường với vẻ lơ đãng. Chị tò mò:


- Anh mệt trong người hả?


Nghe vợ hỏi, Huy liền hướng cái nhìn về phía vợ như than phiền:


- Ồn ào quá, anh chẳng làm việc được.


Hà hiểu ý chồng. Sống với Huy gần mười năm trời, cộng thêm bốn năm yêu nhau thời sinh viên, Hà biết Huy rất thích không gian thật yên tĩnh. Anh đã từng nói với chị rằng, ở nơi yên tĩnh, anh có thể tập trung làm được nhiều việc. Còn ở đây thì... Cạnh nhà trọ vợ chồng Hà ở, một bên là tiếng máy may chạy bằng điện của bà Mười cứ re re, một bên là tiệm sửa xe máy cứ ìn ìn, còn đối diện là nhà làm đá lạnh với tiếng chặt đá, cưa đá re ré suốt ngày. Rồi xe cộ nườm nượp qua lại trên đường bóp còi inh ỏi. Đã thế, bên cạnh bàn làm việc của Huy, chiếc quạt máy cũ kỹ, nay khô dầu cứ rè rè khiến anh vò đầu bứt tóc. Đã mấy lần Huy đứng dậy, lững thững ra ra vào vào rồi thở dài. Thấy vậy, Hà liền an ủi chồng:


- Ở lâu sẽ quen thôi anh à. Ngày trước, vợ chồng mình cũng đã ở đây gần bốn năm đó thôi. Em tin anh sẽ thích nghi được.


Nghe vợ nói, Huy tư lự. Nét mặt anh bớt đi vẻ căng thẳng, nhăn nhó. Cốc nước chanh Hà pha rồi đem đưa tận tay cho Huy khiến anh nở nụ cười thật tươi. Anh nhìn vợ với bao âu yếm, yêu thương.


Sáng nay, trong căn nhà trọ bỗng vang rộn tiếng nói cười. Quây quần bên mâm cơm gia đình, cạnh vợ chồng Hà và hai cô con gái còn có mấy đồng nghiệp của Hà và Huy. Họ nâng cốc chúc mừng Huy vừa bảo vệ thành công luận án tiến sĩ cách đây mấy hôm. Huy thở phào nhẹ nhõm. Anh nghĩ lại ba năm đằng đẵng vật lộn với việc làm luận án khi ở nhà trọ này, ngôi nhà đặc biệt đã ghi dấu bao kỷ niệm với vợ chồng anh.


. Truyện ngắn của Lê Thị Xuyên
 

.

các thông tin tiện ích