Cung đàn cho mẹ, nhịp trống cho cha

Thứ Ba, 25/10/2016, 23:24 [GMT+7]

Cung đàn cho mẹ, nhịp trống cho cha

Tuy không qua trường lớp đào tạo nào nhưng tên tuổi của Huỳnh Phong Bảo và Huỳnh Đại Phong ở thôn Ninh Ích (xã Ninh An, thị xã Ninh Hòa, Khánh Hòa) được nhiều người biết đến. Dù tuổi còn rất nhỏ nhưng hai em đã trở thành trụ cột của gia đình, nuôi bố mẹ bệnh tật nhờ chơi nhạc...


Tài năng âm nhạc


Chúng tôi hẹn Bảo và Phong vào một buổi chiều chủ nhật, khi cả hai anh em đều được nghỉ học ở nhà. Trời mưa tầm tã, căn nhà nhỏ hiện lên giữa cánh đồng hiu hắt ở thôn Ninh Ích, nơi đó là tổ ấm của gia đình Huỳnh Phong Bảo (11 tuổi, học lớp 6 Trường THCS Phạm Ngũ Lão) và Huỳnh Đại Phong (8 tuổi, học lớp 3 Trường Tiểu học Ninh Ích).

 

Phong mới 8 tuổi nhưng đã chơi trống rất điệu nghệ từ hơn một năm nay
Phong mới 8 tuổi nhưng đã chơi trống rất điệu nghệ từ hơn một năm nay


Tâm sự về “con đường âm nhạc” của Bảo và Phong, chị Phan Thị Ngọc Châu (35 tuổi) vẫn không hiểu vì sao hai con của mình biết chơi nhạc. Người mẹ đã nửa đời người không ra khỏi cánh đồng lúa, đến chữ còn đọc không thạo nên không thể dạy con về các nốt nhạc. Xung quanh, xóm làng cũng chẳng có ai biết mà chỉ bảo. Vậy mà khoảng năm 2013, khi Bảo học lớp 3, Phong học lớp 1, hai đứa cứ nghe bài hát ở đâu đó là lấy nắp nồi, lon bia, thậm chí một miếng nhựa phế liệu rồi gõ thành bản nhạc khá bài bản. “Hồi đó, các nồi trong nhà bị hai đứa gõ méo hết, tôi phải nạt không cho chúng chơi”, chị Châu nhớ lại.


Bà Huỳnh Thị Tơ, bà nội hai cháu cho biết: “Tôi đi mua phế liệu, cứ về nhà là hai đứa nhặt nhạnh mấy thứ ưng ý, gõ chán rồi mới trả cho bà đi bán”. Những “giàn trống” được anh em Bảo thiết kế nay đã không còn, nhưng như để chứng minh cho lời mẹ và nội kể, Bảo kéo chiếc bàn nhựa về phía mình rồi gõ thành một bản nhạc vui tai, cuốn hút.

 

Bảo chơi đàn, Phong chơi trống trong căn nhà cấp 4 lụp xụp
Bảo chơi đàn, Phong chơi trống trong căn nhà cấp 4 lụp xụp


Một ngày cuối năm 2014, một số người đến thăm ba của hai em đang nằm liệt giường. Thấy Bảo và Phong ngồi ở góc sân dùng gậy đánh vào những lon bia, nắp nồi, hộp nhựa như những tay chơi nhạc chuyên nghiệp nên đã cảm động góp tiền mua cho hai anh em cây đàn organ và bộ trống. Dù chưa hề học âm nhạc, chưa từng tiếp xúc với cây đàn, bộ trống lần nào nhưng chỉ mất vài ngày mày mò, Bảo và Phong đã đánh thạo, rồi luyện đủ các bài hát, điệu nhạc. “Con có thể đánh được các điệu bolero, rock, disco… nhưng không phải bài nào con cũng chơi được; cũng có khi chơi nốt đó chưa đúng lắm vì không được học gì cả. Đi biểu diễn, nhiều người hỏi con có biết gì về âm nhạc không, con trả lời là biết các nốt đồ, rê, mi, pha, son, la… Tên mấy nốt đó do con nghe họ nói nên nói lại thôi”, Bảo hồn nhiên cho biết.


Đi diễn nuôi cha mẹ


Trong căn nhà lụp xụp chừng 30m2, chỉ có một phòng ngủ chưa được tô trát, chị Châu mắc chiếc võng ngay cạnh giường của 3 mẹ con để anh Huỳnh Văn Vũ nằm, tiện cho việc chăm sóc anh. Anh Vũ bị chấn thương sọ não và sống thực vật từ 3 năm nay! Kể về câu chuyện đau buồn này, bà Tơ ngậm ngùi nhớ lại: “Hồi đó, vợ chồng thằng Vũ xây nhà ở bên kia cánh đồng, nhưng hàng xóm hay gây sự, cãi cọ. Tôi thấy không ổn nên cho vợ chồng nó miếng đất này, xây tạm căn nhà để ở. Chuyển về đây xong thì xảy ra chuyện đau lòng. Hôm đó, thằng Vũ đi làm thợ hồ về rồi ra ruộng lấy nước. Không biết cãi qua cãi lại gì mà nhà kia dùng cây sắt, gạch đánh nó bất tỉnh. Tôi và vợ nó gọi xe chở đi bệnh viện nhưng chỉ cứu được tính mạng, giờ nó như người thực vật”. Quẹt dòng nước mắt lăn dài trên gò má đen sạm, bà Tơ nghẹn ngào: “ Cũng may đời còn có thằng Bảo, thằng Phong”.

 

Bảo và Phong chơi nhạc nuôi người cha sống thực vật
Bảo và Phong chơi nhạc nuôi người cha sống thực vật


Gia đình chị Châu vốn rất nghèo, sau khi anh Vũ bị tai nạn thì càng khánh kiệt hơn. Bao nhiêu tiền của ra đi, vay mượn khắp nơi. Chị Châu bị bệnh tim bẩm sinh nên không làm được việc nặng, chỉ quanh quẩn với 3 sào ruộng ngay trước nhà. Các khoản chi tiêu trong gia đình hiện nay chủ yếu do anh em Bảo, Phong mang về. Khi chúng tôi đến nhà, có một tiệc liên hoan ở xóm bên muốn thuê “ban nhạc nhí” này biểu diễn nhưng đường đi lại quá khó khăn vì trời mưa, nên hai anh em từ chối.


 Từ ngày có bộ đàn, trống chuyên nghiệp, hai anh em được nhiều người mời đi diễn ở các đám cưới, liên hoan, sinh nhật, quán cà phê. Lúc đầu chỉ diễn quanh xóm, sau đó tiếng lành đồn xa, nhiều đám tiệc ở tận Vạn Giã (huyện Vạn Ninh) hay ở Ninh Đa, Ninh Giang (Ninh Hòa)… cũng gọi hai anh em đến diễn. Nhiều tiệc họ yêu cầu hát, Bảo và Phong cũng hát luôn. Mỗi lần đi diễn ở đâu đều có mẹ hoặc bà nội đi theo. “Diễn xong, họ cho bao nhiêu con nhận bấy nhiêu. Có người cho vài trăm ngàn đồng, có người thương, khen hay cho đến vài triệu đồng”, Bảo cho biết.

 

Bộ phận giậm chân của bộ trống bị hỏng đã được anh em Bảo và Phong thiết kế lại khá ngộ nghĩnh
Bộ phận giậm chân của bộ trống bị hỏng đã được anh em Bảo và Phong thiết kế lại khá ngộ nghĩnh


Ôm hai đứa con vào lòng, chị Châu cho biết: “Mấy tháng hè, tuần nào hai đứa cũng được vài show diễn; thời điểm này cũng có người gọi nhưng ít dám nhận vì sợ ảnh hưởng tới việc học. Tuy nhiên, lâu lâu nhà hết gạo, tôi cũng xin cô giáo cho nghỉ một buổi để hai anh em đi diễn. Nhờ có hai đứa chứ ba nó nằm đó, tôi thì đau ốm suốt, đâu làm được gì ra tiền”.


Mơ ước…


Mơ ước của hai anh em là có tiền để đi học nhạc bài bản, phát huy khả năng của mình; đồng thời tích cóp để mua một bộ đàn, trống hiện đại hơn bởi bộ này đã quá cũ, thường xuyên hư hỏng. Nhưng ước mơ của Bảo và Phong chưa biết khi nào thành hiện thực, bởi cứ tiết kiệm được vài trăm nghìn đồng thì cây đàn và bộ trống hoặc bộ âm ly trục trặc…


Bà Tơ cho biết, cứ hư hỏng gì là hai đứa ghi ra tờ giấy rồi đưa tiền cho bà đi mua rồi về hai anh em tự mày mò sửa chữa. “Có lần cái giậm chân ở bộ trống bị kẹt, thế là nó tự thiết kế rồi bảo tôi cầm ra chú thợ hàn đầu xóm yêu cầu hàn đúng như Bảo chỉ. Chú thợ hàn tốt bụng còn bảo, từ nay hai đứa hàn cái gì thì cứ mang ra đây tôi hàn miễn phí đến năm tụi nó 18 tuổi”, bà Tơ kể lại.


Mới đây, một người quen cho Bảo một chiếc smartphone cũ. Thế là Bảo mày mò, lập trang facebook quảng cáo về “dịch vụ ca nhạc” của hai anh em. Nhìn hai đứa con hồn nhiên đang tuổi ăn tuổi học mà phải đi kiếm sống nuôi gia đình, chị Châu không cầm được lòng: “Cứ có thời gian rảnh là anh em nó ôm lấy cây đàn, bộ trống. Anh em chỉ cho nhau rồi phối hợp với nhau đủ các điệu nhạc. Tôi biết các cháu có chút năng khiếu, có đam mê âm nhạc, nhưng ngặt nỗi gia đình quá khó khăn, không có điều kiện để các cháu học hành bài bản”.


Nhìn nụ cười hồn nhiên của Bảo và Phong cùng những động tác say sưa khi chơi nhạc, chúng tôi nghĩ, giá như hai em được học nhạc bài bản, giá như có mạnh thường quân giúp hai cháu mua bộ đàn - trống mới hơn, giá như gia đình chị Châu không nghèo khổ đến thế…



VĂN KỲ
 

.
.

các thông tin tiện ích

.
31442